Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh » Bạn đọc » Tự bao giờ thầy cô phải cúi đầu, im lặng trước sai sót của học trò?

(Bạn đọc) - Đã bao giờ các vị phụ huynh tự vấn lại bản thân: Mình đã dạy con mình như thế nào trước khi giao con cho Nhà trường chưa?

 

Tôi phải hỏi câu hỏi này, vì hiện nay, rất nhiều phụ huynh có tâm lý “Ở nhà cung phụng con như cung phụng bố mẹ, giao con cho nhà trường dạy dỗ nhưng không cho phép thầy cô được trách phạt con của mình, thầy cô nhỡ có phạt thì nổi đóa lên đâm đơn kiện với Nhà trường ‘sao lại đánh con tôi’, con học tốt thì nói ‘do cháu thông minh’, con học kém thì quay sang trách thầy cô không biết cách dạy”.

 Hình ảnh em học sịnh bị quỳ vì vi phạm nội quy

Hình ảnh em học sịnh bị quỳ vì vi phạm nội quy

Bản thân tôi cũng từng là học sinh, ngày còn đi học, lên lớp có nghịch ngợm, mất trật tự, không làm đủ bài tập, cô chủ nhiệm cầm cây thước lim rất to, cứ tay cô nện, nện thước nào thì rát tay thước ấy, thế mà về nhà không dám kể với bố mẹ 1 câu vì sợ bố mẹ còn đánh thêm. Bố mẹ gặp cô của con thì giữ lễ như với cô giáo của chính mình, một điều gọi “cô giáo”, hai điều gọi “cô giáo”, tuyệt nhiên không gọi tên cô, dù cô ít tuổi hơn bố mẹ. Đi học mà bị điểm thấp mang về, bố mẹ không trách cô mà trách con, trách con không chịu nghe giảng, trách con không chịu làm bài, bắt lên lớp xin lỗi cô giáo. Hễ đi đường bố mẹ có gặp cô thì đều chào và nói khéo “nhờ cô dạy con giúp, cháu nó có hư thì cô cứ đánh, đánh thật đau vào!”

Nhưng giờ thì sao?

Con điểm thấp thì quay ra trách cô không biết dạy, con hư thì trách nhà trường không biết uốn nắn, ở nhà dung túng cho con, lên lớp cô phạt thì quay ra nói “cô không có quyền làm thế”, con học kém thì chạy điểm cho chúng…

Rất nhiều, rất nhiều vụ học sinh hư bị phạt, phụ huynh tạo áp lực mà khiến bao thầy cô chao đảo, các thầy cô khác nhìn thấy mà “sợ”, thu mình giữ kẽ, thấy học sinh hư cũng không dám phạt, thấy học sinh phá cũng không dám răn! Môi trường sư phạm mà thầy cô trở nên yếu thế, phụ huynh, học sinh thì lộng hành!

Thầy cô bị tước hết “uy quyền”, lên lớp vừa phải dạy chữ, vừa phải dạy người nhưng chỉ được bằng lời nói, không được trách phạt. Ở nhà các vị phụ huynh, nhiều khi chỉ có 2, 3 đứa con đã lắm phen điên đầu, trên lớp mỗi thầy/cô trông nom 30 – 40 cháu, cháu hư có, cháu ngoan có, cháu giỏi có, cháu kém có, thầy cô cũng là người, họ có phải thánh đâu mà nói không với hỉ nộ ái ố? Vả lại, các cụ ta từ xưa đã dạy: “Yêu cho roi cho vọt”, trẻ con phải dạy bảo, nhưng nhiều khi phải dùng cả đòn roi để đưa chúng vào khuôn phép, giáo dục vừa phải dùng tâm nhưng cũng phải dùng cả uy, có như vậy học sinh nó mới nên người!

Như trong vụ việc trên, qùy 1 lần để sám hối cái sai không chết được, chỉ sợ dung túng cho con trước cái sai, từ đó sinh ra cái hư hỏng trong người đứa trẻ thì hậu quả sau này mới khiến người ta “chết”! Và chính vị phụ huynh đó là người giết chết con mình. Bất cứ vấn đề nào cứ bức xúc là đưa lên mạng hoặc đến nhờ đến nhà báo. Để rồi người đưa đò bị đình chỉ 1 tuần, còn đưa học trò thì không biết sợ và thoải mái hư đốn vì có người chống lưng. Từ đó sinh ra những đứa trẻ ngỗ nghịch và một thế hệ giáo viên “câm lặng”. Chúng ta cứ hô hào đòi cải cách rồi đổ lỗi hết ông bộ trưởng này đến bà trưởng phòng kia, vậy có khi nào chúng ta nhìn lại, mình đã làm gì cho cái sự cải cách mà luôn kêu gào và hô hào kia không?

Xã hội phát triển, thế giới mở cửa, nền văn hóa phương Tây du nhập vào đất nước biến cái giá trị “tôn sư trọng đạo” trở nên kệch cỡm, biến người thầy cao quý trở thành nghề bán chữ nuôi thân. Đau xót thay, đớn đau thay!

Hạ Băng (BT)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Kết bạn với Phó Thủ tướng trên Facebook
Thích và chia sẻ bài này trên Facebook
Share on Link Hay! Share on Facebook! Tweet This!